Tâm sự đời tôi, 2020

2020 – Mèo về ngược

Nhân ngày Chủ Nhật cuối cùng của năm, mình ngồi viết đôi dòng nhìn lại 1 năm đầy khó khăn, biến động với bao bất ngờ và thú vị. Một năm đánh dấu bước ngoặt lớn, mở ra 1 chương mới trong cuộc đời mình, chương mà mình sẽ gọi tên là RỰC RỠ. Đời chưa bao giờ đẹp như bây giờ!

Năm 2020 bắt đầu với không ít khó khăn xảy đến: quán bia mà mình hùn vốn mở cuối năm trước phải dừng hoạt động dù công sức của anh em bỏ ra không ít. Nhưng nghĩ lại cả tập thể đã không đủ kinh nghiệm, ôm dồn quá nhiều việc trong cùng 1 lúc, không tạo được điểm nhấn cho sản phẩm trên thị trường nên thất bại là điều tất yếu.

Đầu óc mình thì lại ngổn ngang với bao suy nghĩ, cảm xúc chưa sắp xếp được. Bản thân mình tự nhủ là ổn nhưng performance trượt dài bất chấp cảnh báo của sếp. Mình đã nhiều lần nghĩ đến chuyện chấm dứt cuộc sống này. Nhưng không phải là không có những niềm vui nho nhỏ do mình tự tạo ra.

11h30 ngày 31/12/2019, tự hỏi mình sẽ làm gì trong ngày mai mà không có câu trả lời nên mình xách balo đi Tây Ninh ngay trong đêm. Sau chưa đầy 1,5h bào tốc độ mình có mặt ngay Tây Ninh, tốn nửa tiếng tìm phòng thuê lúc gần 2h sáng rồi cũng có chỗ ngả lưng 1 chút đợi trời sáng leo núi. Cuộc đời mới thấy thằng ngu như mình đeo 1 cái balo nặng vl, kèm cả…laptop để leo Bà Đen. Mình chạy lòng vòng khắp nơi để chụp hình, tìm được 2 bạn đồng hành trong chuyến đi và chả hiểu thế *** nào khi chia tay 2 bạn lại nói: em cứ tưởng anh là hướng dẫn viên vì thấy anh biết nhiều quá. Thật ra là nhờ Google thôi em ạ! =))

Tới dịp tết âm lịch lại là 1 trải nghiệm đáng nhớ khác. Chiều mùng 1, sau khi lên các group phượt rủ rê không ai đi, “anh Hai” xách balo lên đi phượt Cà Mau 1 mình. 4 ngày, 1000km, gặp rất nhiều người và cảnh vật thú vị: (1) kết bạn đồng hành với anh Huy, 1 Việt kiều cũng chuyên phượt độc hành với bộ đồ nghề đi lặn luôn trong vali, (2) chụp 1 bức hình chân trời siêu đẹp chỉ với con điện thoại cùi bắp (3) tình cờ ghé thăm cây xoài 300 tuổi mà bọn nhỏ bao là “bằng tuổi chú Sơn”, (4) ghé lễ hội Tết của người Khmer với nhiều màu sắc mới lạ, nơi mà mình tia được mấy em đẹp đến nao lòng =)).

Những chuyến đi của mình hầu hết là không có dự tính trước nhưng luôn may mắn là sẽ rơi vào 1 dịp lễ hội nào đó ở bất cứ nơi nào mình ghé qua! Chắc là nhờ tuổi con mèo cầm tinh con ngựa và 3 kiếp trước làm nghề hướng dẫn viên!

Đầu tháng 3 có chuyến đi trekking đầu tiên trong cuộc đời. Vác balo lên để đi, lập những kỷ lục nho nhỏ thú vị mà có lẽ ngoài mình ra chẳng ai quan tâm, gặp những người bạn mới cool ngầu, ngắm những điều mà mắt mình chưa từng thấy, tự tay chụp những bức hình hơi bị đẹp. Các bạn đồng hành đi cùng lại rất dễ thương: (1) Thơm và Huy thể lực sung mãn, đi đồi núi mà như chạy, vác camera quay khắp nơi, trên lưng là balo to nặng như túi thần kỳ Doraemon, cái gì cũng có! (2) Miki và Alex đi siêu giỏi, tốc độ luôn đều đặn,…đi trước cả bạn guide 1 khoảng xa lắc (3) Thuận và Vinh đã làm rất tốt việc dẫn tour, nấu ăn rất ngon, giúp mình có trải nghiệm thú vị (4) Cảm ơn cháu Thanh đã rủ rê chú Sơn đi 1 chuyến đi đáng nhớ.

Nhưng bên cạnh đó là performance của mình…tiếp tục rớt thê thảm! Ngày 26/4, 1 ngày sau sinh nhật, “quà” của sếp là lời cảnh cáo trước toàn team và giảm lương =)). Ôi lương đã ít mà còn bị giảm nữa chứ 🙁. Nhưng thật sự mình đã xứng đáng bị như thế, và đó là cột mốc để nhìn nhận lại bản thân, bắt đầu xắp xếp lại mọi cảm xúc để có những thành tựu trong năm. Đúng là mọi việc đều có ý nghĩa của nó!

Oái oăm là trái ngược lại với những khó khăn trong công việc thường ngày, tài khoản đầu tư của mình vút bay trong thời gian này! Ngoài việc “về bờ” mình còn lời được 1 khoản rất to, đủ để kick start việc xây lại căn nhà. Mình là 1 thằng máu lạnh khi đụng đến chuyện tiền bạc, đầu tư và quản lý rủi ro. Mọi con số đối với mình đều dễ dàng cân đo đong đếm để ra quyết định 1 cách hợp lý. Đó là một trong những bí quyết giúp mình sống sót trên thị trường này.

Đến tháng thứ 6 là tháng có những bước ngoặt vô cùng lớn trong cuộc đời mình! Công việc không thuận lợi và có khả năng bị dừng bất cứ lúc nào. Những gì đã bỏ ra và kỳ vọng trong hơn 2 năm có thể tan trong phút chốc! Mỗi người trong team phải tự đối mặt với câu hỏi: “to be or not to be”, “giới hạn nào cho bản thân?”. Với mình, những lúc bị dồn vào cuối con đường là lúc mình không bao giờ chịu đầu hàng và có những bước đột phá về năng lực. Đợt đó, sự thay đổi của mình chủ yếu là về nhận thức, có mục tiêu rõ ràng hơn và phương án hành động nhanh, gọn, lẹ phù hợp với nguồn lực hiện hữu!

to be continued…

Leave a Comment

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Phasellus cursus rutrum est nec suscipit. Ut et ultrices nisi. Vivamus id nisl ligula. Nulla sed iaculis ipsum.

Liên hệ

Email: minhson.blog@gmail.com